Phía không người

Hai giờ sáng, Lịnh phóng chiếc Cup lao vào một vùng đen kịt của con hẻm vắng. Chỉ chưa đầy một phút rồ ga vút qua những cung đướng tối sáng, Lịnh đã ra đến đường lớn. Không gian lặng như một giấc mơ sâu. Chiếc xe của Lịnh như một con thú hoang khinh nhờn cái tĩnh lặng của đêm, và Lịnh tưởng như mình một kẻ ngoại lai với cái nhịp sống cố hữu của Sài Gòn. Dù rất thèm một cơn chợp mắt, Lịnh vẫn lạnh lùng lao đi với tốc độ vô cùng dứt khoát, mà kì thực Lịnh vẫn không biết mình sẽ phải đi đâu. Lịnh chỉ biết mình cần phải chạy đi đâu đó, đâu cũng được, phải chạy, chạy thật nhanh. Lịnh muốn gió đêm thổi bay những ý nghĩ rối rắm trong đầu mình và làm lắng xuống những xáo trộn trong tim mình. Lịnh bỗng nhận ra mình đang đi trên một đoạn đường quen thuộc, đoạn đường mà không ít lần trong cơn say hắn vẫn tìm về được. Con đường cũ ôm Lịnh vào lòng, Lịnh giảm tốc để hít một hơi sâu.
Trời đêm không trăng cũng không sao, tự bao giờ Lịnh không tìm kiếm những ngôi sao xa xôi kia nữa, hắn ngỡ đèn đường mới chính là những ánh sao. Mà trong một cự li gần như thế, đèn đường có đủ cốt cách để làm một ánh sao màu nhiệm cho Lịnh. Đèn phố với muôn vàn màu sắc khác nhau, chất chứa bao nhiêu cái hào nhoáng và xa hoa của chốn thị thành; và nếu bỏ qua sự thiếu tự nhiên, nó thật là một ánh sao lung linh huyền ảo. Con đường này không chỉ có một ánh đèn, mà một dãy những ngọn đèn lưng chừng nép mình dưới những tán me xuề xoà, những tán me một đôi lần lao xao khi gió thổi như thầm thì một điều gì rất riêng với nhau. Trong cái xa xăm dằng dặc của con đường trải dài những vệt sáng mơ hồ, Lịnh thấy chính mình đang đi giữa một cơn mơ tươi nguyên màu rêu nõn. Đẹp làm sao là một Sài Gòn không gắt gao nắng trưa, không tấp nập người xe và khói bụi.
Tấp vào một quán cóc nhỏ ven đường, gọi một li cafe, và rít một hơi sâu khói thuốc, Lịnh bắt đầu giải phẫu kí ức cùa mình.
Có tiếng đập mạnh cửa phòng. Lịnh đang loay hoay đánh máy bèn vội chạy ra. Lịnh mở cửa, và N. ngã ngay vào người Lịnh. Vô tình hít phải hơi thở đầy mùi rượu của N., Lịnh nhăn mặt “Sao anh mò được về nhà hay vậy?” và chẳng chờ đợi một sự trả lời nào. Lịnh lê anh vào, để anh nằm yên trên giường, và trở lại với công việc của mình, cái đoạn văn mà Lịnh đang viết dở. Lịnh viết kịch bản phim truyền hình. Thường là những bộ phim về các đề tài xã hội rất thông thường, những bộ phim giải trí mà người ta xem, theo dõi từng tập nhưng một thời gian sau sẽ chẳng nhớ nữa, những bộ phim mà có người vẫn gọi đó là phim thị trường. Lịnh cứ viết như thế đã nhiều lần để nhận một khoản tiền kha khá từ việc bán kịch bản. Nhưng Lịnh không phải là một kẻ bán chữ kiếm tiền, Lịnh đam mê viết lách, và hắn vẫn luôn ấp ủ một hoài bão lớn. Lịnh muốn viết một tác phẩm đẹp như hoa, trong từng chi tiết, một tác phẩm mà nội dung của nó phản ánh chân thực đến mức rờ thấy được cả những đớn đau và hạnh phúc, một tác phẩm mà giá trị của nó âm vang và lan rộng ra mọi ngõ ngách của cuộc đời, một tác phẩm mà ngày nay, ngày sau và ngày sau nữa, người ta vẫn nói về nó như một biểu tượng của lao động nghệ thuật chân chính và hoàn mỹ. Nhưng để có được tác phẩm như vậy, Lịnh biết mình sẽ phải đầu tư cả cuộc đời mình vào đó, và Lịnh không thể sống được ở đất Sài Gòn này chỉ với một niềm đam mê như thế. Lịnh phải viết nhiều tác phẩm khác nhau, thậm chí làm thêm nhiều công việc vặt khác. Lịnh viết những trang văn như thức ăn nhanh, nhưng Lịnh không lấy nó làm một sự dằn vặt lương tâm. Lịnh biết đây là bước cần phải có cho một bước tiến xa hơn, một yêu cầu tất yếu để hiện thực hóa một hoài bão lớn lao. Lịnh phải lấy ngắn nuôi dài, tích tiểu thành đại, bỏ qua những cái nhỏ nhặt để đạt được cái vĩ đại. May mắn là Lịnh có tài, cái tài của Lịnh khiến cho ngay cả những cái tủn mủn Lịnh viết ra cũng đủ đưa hắn lên một vị trí nhất định trong nghề nghiệp. Nhiều người ngưỡng mộ Lịnh, yêu quý, cậy nhờ lấy cái tài của hắn. Nhưng cũng có lắm kẻ ganh ghét Lịnh, châm chọt Lịnh, và tìm cách đẩy hắn xuống khi có cơ hội.
Tối nay, sau khi Lịnh đã đi làm về từ lâu, đã tự nấu bữa tối một mình và đang cật lực viết bài để nộp cho tòa soạn vào sớm mai thì mới thấy N. về tới nhà. N. sống cùng Lịnh trong một khu chung cư. N. làm việc cho một công ty nước ngoài và anh ôm cái mộng mà lắm thằng sinh viên kinh tế ra trường vẫn giành ôm lấy, mở một công ty riêng và làm giàu từ nó. Dạo gần đây N. hay về nhà trễ, có đêm không về. Có những khi về thì người say bí tỉ và nồng mùi rượu. Đôi khi N. tỉnh táo sau một đêm say, Lịnh vờ hỏi, nhưng N. chỉ im lặng hoặc bảo “chỉ là đi uống với đồng nghiệp”. Lịnh biết anh đang có một tâm sự riêng khó nói, và vì sợ anh nghĩ rằng mình quan tâm thái quá tới anh nên Lịnh không hỏi gì thêm. Đêm nay N. bỗng về nhà sau hai ngày biến mất, nỗi băn khoăn của Lịnh cũng theo trở lại, khiến Lịnh không tập trung vào công việc được. Loay hoay một lúc vẫn không ra ý tưởng viết tiếp, Lịnh lé mắt sang nhìn anh. Anh nhắm nghiền mắt. Và Lịnh không ngăn mình cứ nhìn anh như thế. Một phút, hai phút, rồi mấy phút trôi qua, Lịnh tưởng mình có thể ngắm anh mãi thế này mà không hề chán. Thật lạ là Lịnh luôn thấy N. đẹp, nhất là trong giấc ngủ. Khi ngủ, cái vẻ rắn rỏi lạnh lùng ban ngày như biến đâu mất, trên gương mặt ấy chỉ còn là một nét đáng yêu và trong trẻo đến hồn nhiên. Đã không ít lần Lịnh lén mở mắt nhìn N. đang say ngủ, và Lịnh có cái cảm giác run run vụng trộm của một con yêu tinh lỡ phạm vào điều cấm kị là nhìn ngắm một thiên thần của chúa. Ngay lúc này, khi người N. nồng nặc hơi men và gương mặt mệt mỏi phảng phất mưa nắng và khói bụi Sài Gòn, Lịnh vẫn thấy N. thật đẹp. Căn nhà nhỏ du dương tiếng nhạc hòa tấu từ chiếc máy hát cũ mà Lịnh rất yêu, xen vào giữa âm thanh trong trẻo ấy là tiếng thở đều đều của N. Không gian thật êm nhẹ và bình yên.
Sự lãng mạn này sẽ còn tiếp diễn nếu N. không bất chợt nhoài người ra thành giường và ọe một bãi vào cái giỏ mây đựng giấy vụn của Lịnh. Mọi thứ diễn ra thật nhanh khiến Lịnh chẳng kịp trở tay. Lịnh bịt mũi và thu dọn bãi chiến trường, lòng thầm cảm ơn vì cái con người ấy không ọe lên cái giường mà Lịnh vẫn nằm. Lịnh lấy khăn nhúng nước ấm, lau nhẹ lên gương mặt của N, lau dọc sống mũi thon cao, lau thật chậm bờ môi. Lịnh thấy trong lòng mình trỗi dậy cái ham muốn quen thuộc mỗi khi gần N., Lịnh muốn hôn N, nếu nó không được là một nụ hôn sâu và nồng cháy, thì chỉ cần là một cái phớt nhẹ của xúc giác, cũng cho Lịnh một sự mãn nguyện rồi. Cái ham muốn ấy đã không ít lần gặm nhấm tinh thần của Lịnh, nó khiến Lịnh thấy mình thật tầm thường và thật vật chất, nó đôi khi khiến Lịnh run lên bần bật và thở gấp, nhưng lòng tự trọng và lí trí luôn níu giữ Lịnh lại ở cái ranh giới mỏng manh ấy. Và Lịnh vượt qua được nó. Nhưng hôm nay, nó lại trỗi dậy trong Lịnh, ngay khi N. đang say, đang rất say. N. đang rất say, vậy tại sao Lịnh không thử chạm vào đôi môi ấy nhỉ? Không rõ vô thức hay cố tình, Lịnh đưa tay chạm bờ môi N. Và dường như có một nguồn lực vô hình điều khiển, Lịnh từ từ đưa sát mặt mình lại và hôn lên bờ trán rộng rãi của N. Nhưng khi cú va chạm xúc giác diễn ra, Lịnh mở bừng mắt, sợ hãi đẩy mình ra xa. N. vẫn đang nhắm nghiền mắt nhưng Lịnh thấy như chính mình vừa làm một điều gì tội lỗi. Lịnh bần thần một lúc, rồi hắn vò đầu bứt tai. Lịnh nhìn gương mặt vẫn đang ngây thơ say ngủ kia và thấy mình bối rối ghê gớm. Một nỗi bi quan không tên xâm chiếm tâm hồn Lịnh. Lịnh không thể chịu đựng được một phút giây nào nữa. Hắn phải làm gì đó, phải đi đâu đó.
Lịnh với tay lấy chìa khóa xe, mở cửa và lao vào đêm tối…
Advertisements

One Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s