Sống

Gửi tôi 30

Sài Gòn, ngày 20 tháng 7 năm 2017

Chào người bạn to lớn,

Tôi thường nghĩ rằng cậu không còn sống để nhận được bức thư này. Nhưng dạo gần đây, trong những phút mơ mộng của mình, tôi nghe nói rằng cậu đang sống rất hạnh phúc. Thực ra tôi chả biết gì về cậu cả, và có lẽ trong những tháng ngày hạnh phúc của mình, cậu cũng đã dần quên tôi. Nên tôi muốn viết thư này để cùng cậu ôn lại một vài chuyện cũ.

Những ngày này là lúc tôi đang xin việc làm. Điều đáng nói là tôi chẳng biết mình phải làm việc gì cả. Hậu quả của việc trước giờ chỉ làm những việc mình thích là tôi trở nên rất nhanh chán và dễ từ bỏ. Dẫn đến tôi chẳng theo đuổi cái gì đến nơi đến chốn cả. Ngoài ra, tôi không tổ chức cuộc sống tốt, không cân bằng được giữa làm việc và các sinh hoạt khác.

Tôi có một cảm giác là những người có thể cân bằng tốt giữa lao động và tận hưởng cuộc sống là những người có ai đó để chia sẻ với họ: gia đình hoặc người yêu. Tôi không có người yêu. Còn gia đình thì cách tôi hàng ngàn năm ánh sáng về tâm tư tình cảm, nên tôi cũng không thể chia sẻ điều gì với họ. Còn bạn bè? Việc không có nền tảng gia đình lẫn tình yêu, cũng như trước đó vốn không phải là người quảng giao khiến tôi, mỗi khi làm bạn với một ai đó, luôn không biết phải đặt họ ở một vị trí nào trong tâm trí của mình. Đôi khi tôi đặt họ quan trọng hơn gia đình. Đôi khi tôi nhầm lẫn họ với người yêu. Đôi khi tôi nghĩ những gì mình có với họ giống như mối quan hệ đối tác. Tôi kết bạn rồi lại xóa bỏ họ khỏi cuộc đời mình. Sau những đóng góp, dựng xây, tôi đạp đổ hết mọi thứ.

Tôi luôn bị giằng xé bởi đúng và sai. Tôi luôn cố gắng nghĩ, nói và làm đúng. Nhưng rồi tôi lại tìm kiếm cả những quan điểm phản biện lại những cái đúng đó. Và rồi tôi bước vào một trạng thái đúng không còn là đúng mà sai cũng chẳng còn là sai nữa. Giờ đây, tôi không còn đủ tự tin để viết một cái gì bằng lời của riêng mình, mà tôi phải vay mượn từ ai đó.

Trong sự tiện nghi vật chất của mình, tôi đắm chìm trong những câu hỏi mang tính lý thuyết về mục đích tồn tại. Nhưng rồi thoát khỏi chúng, tôi lại phải đối mặt với những thủ tục của việc sinh tồn: ăn uống, công việc, tình dục và sự nghỉ ngơi. Tôi như một kẻ chỉ biết có đích đến mà không biết có quá trình. Có những trưa nắng, tôi chạy xe lòng vòng khắp thành phố mà không biết nơi nào để đến. Tôi không thể ở lì trong phòng trọ vì quá ngột ngạt. Các quán xá ở Sài Gòn chẳng có nơi nào mà tôi thuộc về. Tôi vừa muốn về nhà với gia đình, lại vừa muốn chạy xa khỏi họ. Tôi muốn đi đâu đó thật xa, nhưng lại bị ràng buộc bởi nhiều thứ mà mình không đủ ý chí để vứt bỏ.

Tôi lúc này như một kẻ không biết phải sống như thế nào cho ra sống. Và cũng chẳng có ai bên cạnh dạy tôi điều đó nữa. Và tôi cũng đã quá tuổi để học những bài học như vậy – người ta sẽ bực mình lên mất nếu phải chỉ vẽ một gã to xác điều đó.

Để tôi kể cậu nghe các giấc mơ của tôi nói gì về cậu. Chúng nói rằng cậu là một gã khỏe mạnh, giàu có, đẹp trai, sống hòa thuận với và chăm lo tốt cho gia đình, có một tình yêu đẹp, được vây quanh bởi những người bạn tốt. Và tôi thực sự bất ngờ vì không ngờ một kẻ từng như tôi hôm nay lại có thể có một cuộc sống mà với tôi lúc này là đáng mơ ước như vậy.

Nếu đọc được thư này, hãy gửi một thông điệp nào đó từ tương lai đến cho tôi lúc này, để tôi tìm được đường đến với cậu nhé, anh bạn to lớn.

Tuân.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements
Standard

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s