Sách

[Review] Men on strike – Helen Smith

Sau khi các làn sóng của chủ nghĩa nữ quyền [1] dần đi qua, một bộ phận những người đấu tranh cho quyền phụ nữ ở Mỹ dường như chẳng còn nhiều thứ để làm, nên đành phải ngồi xét lại các tiêu chuẩn kép như “đàn ông hay phụ nữ nên là người chi trả cho buổi hẹn đầu tiên” [2], thậm chí là tranh cãi về những chi tiết rất nhỏ nhặt của đời thường như “đàn ông có nên hạ nắp ngồi bồn vệ sinh xuống sau khi sử dụng”[3]. Trong công cuộc nối dài chủ nghĩa nữ quyền không ngừng nghỉ ấy, dường như họ quên mất rằng từ phía bên kia chiến tuyến, có nhiều đấng mày râu đang trải qua những vấn đề nghiêm trọng thực sự, mà nguyên nhân của những vấn đề này không đâu xa lạ – chính là “tác dụng phụ” từ chiến thắng của chủ nghĩa nữ quyền.

Đã có những thống kê chỉ ra rằng, ở Mỹ, song song với sự gia tăng về mức độ hài lòng của phụ nữ trong hôn nhân là sự suy giảm về số lượng đàn ông kết hôn [4]; và trong khi số lượng sinh viên nữ ở các trường đại học tăng dần thì số lượng nam sinh lại không ngừng giảm [5].

Mặt khác, ghi chép về những vụ tố tụng tư pháp liên quan đến hiếp dâm, quấy rối tình dục hay nghĩa vụ làm cha đã làm hé lộ những bất cập của hệ thống pháp lý Hoa Kỳ trong việc đảm bảo những quyền lợi cơ bản cho người đàn ông.

Truyền thông không ngừng nuôi dưỡng các định kiến cổ hủ về đàn ông trong văn hóa đại chúng bằng cách bịa tạc hoặc đào sâu vào khai thác các mặt xấu như sự gia trưởng, thói bạo lực hay tính dâm dục. So với vấn đề“sau khi sử dụng bồn vệ sinh, đàn ông nên hạ nắp ngồi xuống hay phụ nữ nên nâng nó lên”, thì những gì được nói trên đây hầu như ít giành được sự quan tâm đúng mực từ phía phụ nữ và cả những người vận động cho nữ quyền.

Lúc này, mặc dù đã có những tiếng nói được cất lên như của Warren Farrell, Kay Hymowits, Glenn Sacks, Kathleen Parker, Michael Kimmel, hay Hanna Rosin, nhưng Helen Smith – một nhà tâm lý học pháp y và một blogger viết về nam quyền và các vấn đề của nam giới, lại cho rằng những tiếng nói ấy vẫn chưa tiếp nhận một cách khách quan ý kiến của nam giới và vẫn mang tinh thần cách mạng thiếu triệt để, chưa đủ sức xúc tiến những thay đổi lớn trong xã hội. Và năm 2013, Helen Smith cho xuất bản Men on Strike: Why Men Are Boycotting Marriage, Fatherhood, and the American Dream – and Why It Matters với kì vọng nó sẽ trở thành một tuyên ngôn cách mạng của những người đấu tranh cho nam quyền.

Cuốn sách này gồm 6 chương, nội dung khái lược của mỗi chương như sau:

CHƯƠNG 1: THE MARRIAGE STRIKE – WHY MEN DON’T MARRY
Sau trình bày các số liệu về thực trạng suy giảm số lượng đàn ông tham gia vào đời sống hôn nhân ở Mỹ, Helen Smith lí giải thực trạng này thông qua ý kiến của các chuyên gia lẫn ý kiến của chính những người đàn ông trong cuộc.

CHƯƠNG 2: MY BODY, MY CHOICE – YOUR BODY, NO CHOICE.
Trong chương này, Helen dẫn ra các cứ liệu chứng minh rằng các bất cập của hệ thống pháp lí hiện tại đã tước đoạt quyền tự do lựa chọn của đàn ông trong việc sinh con cũng như trong việc thực hiện các nghĩa vụ của người cha đối với con cái của mình.

CHƯƠNG 3: COLLEGE STRIKE – WHERE THE BOYS AREN’T
Chương này nói về sự thoái lui của nam giới trong môi trường học đường, cụ thể là các trường đại học và chương trình đào tạo sau đại học. Lý giải mà Helen nêu ra là đã và đang có một sự phân biệt đối xử trong nội quy lẫn văn hóa trường học gây bất lợi cho cánh mày râu. Và điều này cũng dẫn đến các hệ lụy như mất căn bằng giới ở thị trường lao động.

CHƯƠNG 4: WHY DOES DAD STAY IN THE BASEMENT
Các thành kiến của xã hội đã khiến nam giới bị hiểu lầm, chịu nhiều áp lực tâm lý và điều này dẫn đến nhiều bi kịch xã hội không đáng có. Tuy nhiên, các không gian sinh hoạt dành riêng cho nam giới – nơi họ giải tỏa áp lực tâm lý – lại bị giải thể, hoặc thu hẹp về phạm vi do vấp phải sự lũng đoạn của các tổ chức về nữ quyền. Điều này khiến các ẩn ức tâm lý của họ không có hướng giải thoát và khiến tình hình càng xấu đi.

CHƯƠNG 5: WHY IT MATTERS?
Trong chương này, Helen giải thích vì sao bà cho rằng sự bất công và phân biệt đối xử hiện nay đang gây ra mất ổn định trong cấu trúc xã hội và dẫn đến sự suy thoái của giống loài.

CHƯƠNG 6: FIGHTNG BACK, GOING GALT OR BOTH?
Cuối cùng, Helen Smith đề xuất các chiến lược và giải pháp để cải thiện tình hình của hiện tại và mang lại quyền lợi cần có cho nam giới.

Một trong những phê bình thường gặp nhất về cuốn sách này là dẫn chứng mà nó đưa ra hầu hết chỉ là các dẫn chứng mang tính giai thoại [6]. Thậm chí, một số còn cho rằng cuốn sách này chỉ là một sự góp nhặt, chắp vá của các nghiên cứu thuộc nhiều nguồn khác nhau nhằm chứng minh quan điểm của cá nhân tác giả. Tuy nhiên, hầu hết đều xem cuốn sách này như là một tín hiệu đáng mừng trong việc hệ thống hóa và làm rõ các vấn đề gây tranh cãi hiện nay của nước Mỹ, một phát súng đầu tiên khơi mào cho các thảo luận công khai, minh bạch về bình đẳng giới giai đoạn hậu nữ quyền.
Bản thân Helen Smith cũng đã thừa nhận thẳng thắn rằng cuốn sách này không phải là một nghiên cứu học thuật, mà là một luận văn kêu gọi hành động. [7]

Và với tư cách là lực đẩy tiến bước trên chặng đường còn chưa hoàn tất hướng đến bình đẳng con người, bất kể là về chủng tộc hay phái tính, cuốn sách này của Helen Smith là một cuốn sách thực sự nên đọc.

TƯ LIỆU THAM KHẢO:
(*) Xem tuyên ngôn của phong trào này ở: https://no-maam.blogspot.jp/2001/02/mgtow-manifesto.html
[1] Hầu hết các tài liệu thống nhất việc phân chia các giai đoạn của chủ nghĩa nữ quyền thành ba giai đoạn, gọi là ba làn sóng của chủ nghĩa nữ quyền (The three waves of feminism)
[2] Từ bài Chivalry but equality: the feminist double-standard trên trang A voice for men: https://www.avoiceformen.com/…/chivalry-but-equality-the-f…/
[3] Từ bài Should men put the toilet seat down when they’re finished? trên trang The Telegraph: http://www.telegraph.co.uk/…/Should-men-put-the-toilet-seat…
[4] Helen Smith, Men on strike, Chương 1: The marriage strike – why men don’t marry, trang 2-3.
[5] Helen Smith, Men on strike, Chương 3: College strike – where the boys aren’t, trang 66-67
[6] Từ bài Review của trang Publishers Weekly: http://www.publishersweekly.com/978-1-59403-675-0
[7] Từ bài Review của Masha Rifkin trên trang The American Interest: https://www.the-american-interest.com/…/why-men-are-going-…/

Standard
Sách

[Review] Beauty Pays – Daniel S. Hamermesh

Ngoại hình đóng một vai trò nhất định trong thành công của một người, quy luật này không cần phải viện dẫn quá nhiều nghiên cứu để có thể rút ra.

Nhưng nếu mức độ thành công của một người có thể được đo đạc bởi, chẳng hạn, mức thu nhập của người đó, thì liệu mức độ tác động của ngoại hình lên thành công có thể đo đạc được hay không?

Có. Đó là câu trả lời của nhà kinh tế học Daniel S. Hamermesh trong cuốn Beauty Pays: Why Attractive People Are More Successful (Tạm dịch là Lợi thế sắc đẹp: lý do người quyến rũ thường thành công hơn). Ông cho rằng việc ngoại hình tác động đến thu nhập là một hiện tượng phổ quát toàn cầu, và sự tác động ấy hoàn toàn có thể đo đạc được. Cụ thể là thông qua số liệu thu thập trong một nghiên cứu năm 1971 ở Đại học Michigan (Mỹ), ông rút ra kết luận ở bối cảnh nước Mỹ những năm 70, người xấu có thu nhập thấp hơn mức trung bình 3- 22%, còn người đẹp thì có thu nhập cao hơn mức trung bình 3-4%. [1]

Và thông qua việc phân tích số liệu thống kê của nhiều nghiên cứu khác, Hamermesh đã mở rộng kết luận của mình ra rằng: nếu bạn có ngoại hình đẹp, bạn có nhiều cơ hội việc làm hơn, đạt hiệu quả công việc cao hơn, dễ kết đôi, lập gia đình với những người quyến rũ, thành đạt hơn, và thậm chí là vay nợ ngân hàng cũng nhanh chóng hơn.

Cuốn sách này do đó có vẻ đã đóng góp đáng kể cho hệ thống lý luận về đề tài tác động của vẻ ngoài lên đời sống con người, vì nó là công trình đầu tiên bàn về mối liên hệ giữa ưu thế ngoại hình và lợi ích kinh tế thông qua các nghiên cứu chọn mẫu dữ liệu đại diện toàn quốc. [2]

Tuy nhiên, chính cách làm này của Hamermesh vô tình khiến tác phẩm trở nên khiếm khuyết.

Cụ thể là, để sử dụng được số liệu, Hamermesh đã nghiêm ngặt tách biệt các thành tố cấu thành nên vẻ ngoài: gương mặt, chiều cao, cân nặng, cách ăn mặc, ngôn ngữ cơ thể, thần thái, khí chất; cho rằng cách phân định nhan sắc của một người đẹp hay xấu chỉ cần dựa vào gương mặt [3] và theo đó, chỉ đánh giá vẻ ngoài dựa vào tính hài hòa của gương mặt mà thôi. Điều này vô tình đã xem nhẹ mối liên hệ mật thiết giữa vẻ ngoài với các tính trạng khác như sự tự tin [4], sức khỏe hay trí thông minh [5]. Trong khi đó, chính những tính trạng kể trên cũng đóng góp không nhỏ đến thu nhập nói riêng và sự sung túc nói chung của một người. Và vì vậy, hầu hết các kết luận trong cuốn sách đều chỉ có độ chắc chắn ở mức tương đối.

Cũng từ lý do trên, việc đề xuất những giải pháp rõ ràng và quyết đoán về mặt pháp lý lẫn văn hóa xã hội cho tình trạng phân biệt đối xử dựa trên ngoại hình trở nên vô cùng khó khăn. Chính Hamermesh cũng cũng thừa nhận nó trong một bài phỏng vấn với The Wall Street Journal. [6]

Ngoài ra, cách viết của tác giả cũng bị cho là khô khan, cứng nhắc, rối rắm và lan man [4].

Nếu bạn tìm kiếm một quan điểm cấp tiến, mới lạ về đề tài lợi thế sắc đẹp, cuốn sách này có thể không phải là thứ bạn cần. Nhưng nếu bạn cần một một hệ thống luận cứ cho các giả thiết của mình về ưu thế mà ngoại hình mang lại riêng trong lĩnh vực kinh tế, chắc chắn bạn nên tìm đọc cuốn sách này.

CÁC NGUỒN THAM KHẢO:

[1] Chapter 3: Beauty and the Worker, p.36 & p.50

[2] Preface, page 7

[3] Daniel Hamermesh trả lời câu hỏi của độc giả trên trang Freakonomics. http://freakonomics.com/2011/08/18/danhamermesh-answers-your-questions-about-beautypays/

[4] Bài review của Susan Adams trên Forbes: https://www.forbes.com/sites/susanadams/2011/0 8/30/does-beauty-really-pay/#23e5c8a17276

[5] Bài review của PhD. Jason Collins: https://jasoncollins.org/2011/09/20/hamermeshsbeauty-pays/

[6] Daniel Hamermesh trả lời phỏng vấn của The Wall Street Journal: https://www.wsj.com/articles/SB10001424052970 203687504576655331418204842

Standard