Uncategorized

[Gems] Ruby – Hồng Ngọc

Thông số

Khoáng vật: Corundum

Công thức hóa học: Al2O3

Màu sắc: Đỏ

Chỉ số khúc xạ: 1.762 đến 1.770

Lưỡng chiết suất: 0.008 – 0.010

Trọng lượng: 4.00 (+/- 0.05)

Độ cứng MOHS: 9

Mô tả chung

Ruby hay Hồng Ngọc là loại đá quý nhất thuộc họ khoáng vật Corundum (tinh thể Oxit Nhôm), bao gồm cả Sapphire. Nó thuộc một trong những loại đá có giá thành cao nhất, và vì vậy nó có một vị trí quan trọng trong thị trường đá quý.

Ở dạng tinh khiết nhất, Corundum trong suốt không màu. Nhưng những nguyên tố vi lượng tham gia vào cấu trúc tinh thể của khoáng vật khiến nó có màu sắc. Chính nguyên tố Crome đã khiến Ruby có màu đỏ. Sắc đỏ này có thể biến đổi từ đỏ cam đến đỏ tía.

Những loại Hồng Ngọc nổi tiếng nhất như ở Myanmar, Himalayas hay miền Bắc Việt Nam thường được tìm thấy bên trong vân đá Cẩm Thạch, phân bố không đồng đều trong các lớp. Cẩm thạch là đá vôi trải qua quá trình biến chất nhờ nhiệt độ và áp suất cao từ hoạt động kiến tạo núi.

Đá Cẩm Thạch có hàm lượng sắt thấp, nên Ruby hình thành trong nó (gọi là “marble-hosted”, có vật chủ là Cẩm Thạch) cũng thiếu sắt. Do đó, nhiều viên đá ruby có màu đỏ rất đậm.

Thêm vào đó, Ruby trong Cẩm Thạch thường phát quang dưới ánh sáng cực tím – kể cả ánh sáng cực tím trong ánh mặt trời. Sự phát quang này có thể khiến màu sắc Ruby đậm hơn và tăng giá trị.

Ở nhiều khu vực khác, đá Ruby được tìm thấy ở đá Bazan. Ruby từ những nguồn này có thể chứa nhiều sắt, khiến nó có tối hơn và màu đỏ không đậm bằng Ruby trong Cẩm Thạch. Hàm lượng sắt cao trong loại Ruby này cũng có thể tạo một lớp phát quang đỏ, nhưng không bằng Ruby trong Cẩm Thạch.

Lịch sử và Chuyện kể

Đỏ là màu sắc của những cảm xúc mạnh mẽ nhất – yêu thương và giận dữ, đam mê và cuồng nộ. Nó gắn liền với những vật thể của quyền lực và khao khát – như những chiếc xe hơi tốc độ hay hoa hồng. Những nền văn hóa sơ khai tôn thờ ruby vì sắc đỏ ruby giống sắc đỏ của máu, và tin rằng ruby chứa quyền năng của cuộc sống.

Ruby là một trong những loại đá quý có lịch sử đáng kể nhất. Nó được nhắc đến bốn lần trong kinh thánh, gắn liền với những đức tính như nhan sắc và trí tuệ. Trong tiếng Phạn, Ruby được gọi là Ratnaraj, nghĩa là “vua của các loại đá quý”.

Trong thế kỷ đầu sau Công Nguyên, học giả người La Mã Pliny đã đưa Ruby vào trong cuốn Natural History của ông ấy, mô tả về độ cứng và mật độ của nó. Người Hindu cổ cũng tin rằng những ai dâng tặng những viên ruby đẹp nhất cho thần Krishna sẽ được tái sinh làm hoàng đế.

Người Hindu chia Ruby thành bốn đẳng cấp, gọi loại Ruby thuần túy nhất của Phương Đông là Brahmin. Nếu ai sở hữu Brahmin, người đó sẽ có một sự an toàn tuyệt đối.

Ruby xuất hiện trong nhiều huyền thoại suốt nhiều thế kỷ. Người Ấn Độ tin rằng đá Ruby giúp chủ sở hữu của nó sống thuận hòa với kẻ thù. Ở Burma (một xứ sở của Ruby từ ít nhất năm 600 sau Công Nguyên – nay là Myanmar), những chiến binh sở hữu Ruby để giúp họ chiến thắng trong các trận chiến. Tuy nhiên, chỉ mang ruby không thì không đủ. Họ phải chạm Ruby vào trong da thịt và biến nó thành một phần cơ thể của mình.

Hồng ngọc có tên tiếng Anh là ruby, xuất phát từ ruber trong tiếng La tinh có nghĩa là “màu đỏ”. Sắc đỏ tỏa ra từ Ruby khiến người ta nghĩ rằng có một ngọn lửa đỏ không bao giờ dập tắt được bên trong viên đá, nó xuyên qua trang phục và thậm chí đun sôi được cả nước.

Ruby được xem là loại đá quý nhất trong 12 loại đá được tạo ra bởi Thượng Đế.

Ruby đóng vai trò quan trọng trong sự khai sinh của thế giới phương Tây và trở thành một trong những loại đá quý được khao khát nhất của giới quý tộc và hoàng gia Châu Âu. Họ mang Ruby để khẳng định địa vị xã hội và xem nó như biểu tượng của sức khỏe, sự giàu có và thành công trong tình yêu.

Sự khao khát dành cho Ruby ngày nay vẫn không hề thay đổi. Là biểu tượng của đam mê, Ruby là một tặng phẩm lý tưởng trong tình yêu. Người ta còn yêu thích nó vì nó mang dấu hiệu của sự thành công và thịnh vượng.

Hành trình của Ruby

Rất ít người bên ngoài ngành công nghiệp đá quý nhận ra được bản chất thực sự của hành trình của một viên đá từ mỏ khoáng vật đến cửa hàng đá quý. Dù cho viên đá được trưng bày ở một gian hàng trang sức truyền thống, một trang web bán hàng trên mạng, hay một quảng cáo trên truyền hình, hành trình của Ruby luôn hàm chứa rất nhiều những nỗ lực. Hàng tấn đất và rất nhiều thời giờ cần có để mang đá từ mỏ khoáng đến thị trường.

Tháng sinh và Kỷ niệm

Ruby là đá sinh nhật cho tháng Bảy và là đá quý cho kỷ niệm lần thứ 15 và 40.

 

Standard
Nhạc

Thí dụ

Thí dụ bây giờ tôi phải đi, tôi phải đi.
Tay chia ly cùng đời sống này.
Có chiều hôm đưa chân tôi về biên giới mới.
Nghe ra quanh tôi đêm dài.
Có còn ai trong yên vui về yêu dấu ngồi?
Rơi lệ ru người từ đây.
.
Thí dụ bây giờ em phải đi, em phải đi.
Đôi tay em dù ưu ái đời, em phải đi.
Đôi môi ngon dù chưa chín tới.
Quanh em trăm năm khép lại .
Có còn ai mang hoa tươi về yêu dấu ngồi?
Quên đời xoá hết cuộc vui.
.
Có còn, có còn em
Im lìm trong chiều hôm
Nước mắt rơi cho tình nhân?
Nếu còn, nếu còn em
Xin được, xin nằm yên
Đất đá hân hoan một miền.
.
Nếu thật, hôm nào em bỏ đi, em bỏ đi
Sau lưng em còn con phố dài.
Những hàng cây loan tin nhau rồi im tiếng nói.
Quanh đây hoang vu tiếng cười.
Có ngày xưa em theo tôi cùng ra quán ngồi.
Bên đời xe ngựa ngược xuôi.
.
Nếu thật hôm nào tôi phải đi, tôi phải đi
Ôi bao nhiêu điều chưa nói cùng
Với bình minh, hay đêm khuya, và từng trưa nắng
Bao nhiêu sen xanh, sen hồng
Với dòng sông hay anh em
Và những phố phường.
Chắc lòng rất khó bình an!

.

Trên đây là lời bài hát ca khúc Rơi lệ ru người (Thí dụ) do nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết năm 1975, sau được Khánh Ly thu âm trong băng nhạc Một cõi đi về (1992). Đã có nhiều người hát ca khúc này, nhưng tôi thích nhất cách thể hiện của nữ ca sĩ Nguyên Thảo. Cách hát của Nguyên Thảo phù hợp với tâm hồn người trẻ: nó nhẹ nhàng, tươi sáng, và đẹp. Đồng thời, nó cũng thể hiện được sự trân trọng, chỉn chu của người ca sĩ trong từng câu hát.

Standard
Nhạc

Trò chuyện cùng ca sĩ Nguyên Thảo

Bài sau đây được trích từ bài Nguyên Thảo: Ca lạ của showbiz – Ca hiếm của Cống Hiến do nhà báo Chu Minh Vũ viết năm 2012.

Cô gái nhỏ, da đen và đôi tay đã quen với nước suối lạnh của những ngày Đông Đà Lạt. Ngày đó, hàng ngày ngồi ven suối rửa cà rốt thuê cho nhà vườn bán cho thương lái, Thảo vẫn mơ được hát. Giấc mơ ấy cũng có lần le lói sáng khi hát bên cạnh Hiền Thục – nổi như cồn ở tuổi 13 – khi cả hai đại diện cho các nhà văn hóa thiếu nhi tỉnh thành dự thi toàn quốc. “Thảo nhớ gần 20 năm trước, có đoàn tạp kỹ về Đà Lạt biểu diễn. Có cô Ánh Tuyết hát Hòn vọng phu, có cô Lệ Thủy, chú Minh Vương hát cải lương, có xiếc, có kịch câm và có rất nhiều ca sĩ. Sân khấu đèn xanh đèn vàng, giấy bóng kiếng dùng để pha màu. Phông nền màu trắng và ánh sáng mờ mờ… Nhưng rất quyến rũ đối với một người tỉnh lẻ”. Thảo viết về “sự kiện” này trên facebook: “Rạp Hòa Bình ở Đà Lạt đông như kiến, chật ních khán giả, vỗ tay ầm ầm… hết rồi vẫn không chịu ra về. Thảo chắc nhiều đứa bạn của Thảo sau đêm đó cũng bắt đầu mơ mộng”. “Thảo rất thích hát, chẳng có lý do nào ngoài thích. Mơ ước lớn nhất là mình có thể được đứng trên một sân khấu lớn, được biểu diễn cùng các anh chị nổi tiếng”.

Những năm 1990, khi sân khấu nhạc nhẹ của Hà Nội và Sài Gòn khởi sắc tưng bừng với các ngôi sao Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh, Trần Thu Hà, Bằng Kiều, Thu Phương… “giấc mơ ca sĩ” của Thảo càng rung động mãnh liệt. Sự kiện là tour Nghe mưa (1999) của cặp nhạc sĩ Dương Thụ – Bảo Chấn đến với Đà Lạt, chưa bao giờ Thảo bị hút hồn đến thế.

Sân vận động Đà Lạt với 15 ngàn người. Bảo vệ không thể làm gì khác ngoài việc mở cửa cho mọi người tràn vào, chen nhau xuýt xoa trong cái lạnh. Mọi người xì xầm, sân khấu đẹp quá, hoành tráng quá, ca sĩ hát hay quá. Thảo nhớ Trần Thu Hà hát bài gì đó về mẹ, lúc ấy chị không phải là diva như bây giờ. Khán giả có vẻ không hiểu “style” của chị lắm, “bài này lạ quá, chưa bao giờ nghe!”. Nhưng Thảo thấy hay hay, xúc động, mà thấy hay cũng chưa hiểu vì sao nó hay, cứ vỗ tay cái đã. Hết chương trình cũng không muốn về, lần lữa mãi biết đâu họ đổi ý hát thêm. Thảo bắt đầu mơ làm nghệ thuật từ lúc này.

Thảo kể nửa đùa nửa thật về câu chuyện khởi nghiệp của mình. “Bọc 5 triệu đồng trong túi, Thảo chạy ra đầu cầu thang chợ Đà Lạt mua một chục quả bong bóng, mượn sức gió đu thẳng về “Saigonhollywood”. Nặng 39 ký, hơi lùn một chút…, Thảo thấy mình bé nhỏ, lọt thỏm giữa đám nhà cao cửa lớn. Lúc đó, trong mắt Thảo, khách sạn New World to vật vã, đường phố đông đúc vội vã… Mấy bộ đồ vía mang từ Đà Lạt xuống làm Thảo rụt vai, khép mình lại một chút. Thảo vừa đi hát mỗi đêm, vừa đi học thêm. May mắn là Thảo được nhiều anh chị đi trước giúp đỡ nên đắt show hát tụ điểm lắm, bắt đầu có ít tiền rủng rỉnh để mua cái này cái kia…”.

Như rất nhiều giọng ca chân đất đến từ cao nguyên, Sài Gòn xa lạ đó nhưng cũng dễ sống với những người có chút khả năng. Mà hát thì càng dễ, chạy vài tụ điểm, lựa vài bài “hit” Làn sóng xanh và MTV là có luôn một nhạc mục để chạy show. Thảo bóng gió lần dịch chuyển của mình bằng những quả bong bóng, xem ra giấc mơ nghệ sĩ của cô thì có thật nhưng nó cũng mong manh như bong bóng. Ở một nơi đầy rẫy những con thiêu thân showbiz, cũng chẳng thiếu những người tài ẩn danh, một người sống quá khép kín và không có thân phận thì biết đến khi nào?

Nhạc sĩ Dương Thụ nhớ lại lần đầu tiên khi cô ca sĩ phòng trà không tên tuổi rụt rè tìm đến nhờ làm album đầu tay, ông đã “dọa” rằng không những ông rất khó tính mà album khi làm ra còn rất khó bán. Không ngờ, câu trả lời không rụt rè như bề ngoài của cô gái nhỏ, làm thay đổi hẳn thái độ của ông, rằng cô muốn làm album “không phải để nổi tiếng, để album bán chạy, để trở thành ngôi sao, mà chỉ để được hát những gì của mình”.

Suối cỏ (2006) có thể được xem là một “album debut” (album đầu tay) thành công nhất của một ca sĩ khi nó đưa một cái tên vô danh ra ánh sáng, thăng hạng một ca sĩ phòng trà thành một “diva tương lai”. Trên cộng đồng mạng, có những người không ngại viết một “con tính”: Thanh Lam + Mỹ Linh + Khánh Linh = Nguyên Thảo. Khởi đầu, với chùm bóng bay, như thế là thuận lợi.

Sau album, chính thức Thảo trở thành người của showbiz. Cô bắt đầu phải làm quen với báo giới, phải biết chọn sân khấu để đứng cho mình, biết trả lời phỏng vấn, biết cách sắp đặt những cuộc sống riêng. Nổi tiếng, tức là quanh cô có khối tin đồn, chuyện gia đình, chuyện đại gia… thậm chí cả chuyện lesbian… Tất nhiên, nghệ sĩ thì không cần thiết phải cải chính hay thanh minh tin đồn làm gì, thậm chí nên chấp nhận nó như một mặt trái.

Nhưng có một bài báo đã khiến Thảo đổ gục. Một bi kịch khủng khiếp về gia đình, về những người sinh ra cô được đưa ra… Thảo suy sụp. Cô nói bài báo đó không chính xác, nhà báo khẳng định chính Thảo đã nói ra… Câu chuyện này chìm đi theo thời gian, bởi xét cho cùng thời điểm đó Thảo không phải là một cái tên “hot” hợp với những scandal… Nhưng với Thảo, thay vì những chuyện kiện tụng đình đám, cô lùi hẳn vào bóng tối. Nghe đồn, xuống tóc, ăn chay sám hối… Đó có thể là một lỗi lầm lớn nhất khi cô bước vào showbiz, cô phải trả giá bằng một quãng thời gian lặng im. Im tuyệt đối cho đến khi tất cả mọi người như đã quên cô, đặc biệt là truyền thông.

Thảo không còn đi hát phòng trà. Thi thoảng cô hát những show tác giả – tác phẩm được dàn dựng và nhà sản xuất chỉ định “có Nguyên Thảo”. Lặng lẽ và tiếp tục tồn tại như thế trong showbiz.

Nhiều người hỏi cô ấy sống thế nào ở Sài Gòn mà hoàn toàn không chạy show? Vài người bạn thân trong nghề như biên đạo múa Tấn Lộc, luôn giới thiệu các show event cho Thảo kiếm tiền. Cô cũng được mời thu âm nhiều… Nhưng Thảo cũng không vồ vập chuyện chạy show, kiếm tiền. Một ca sĩ trẻ vừa bước ra khỏi cuộc thi Idol chưa lâu nhận không dưới 30 show event một tháng. Thảo nhận được lời mời khoảng một nửa số đó, nhưng cô cũng từ chối hết… ba phần tư. Không chê tiền, nhưng ngại hát những nơi không tìm được chỗ cho âm nhạc của mình. Thảo sống một cuộc sống có thể nói là như nằm ngoài thế giới showbiz Việt. “Thảo vừa đi hát vừa đi học thêm. Thi thoảng có tiền để đi mua sắm, đi ăn hàng hoặc mua đĩa nhạc và phim. Cuộc sống mình thấy đủ là đủ. Có ăn, có mặc, có chỗ chui ra chui vào an toàn, có tiền để dành, có tiền đi học. Thảo thấy mình trôi trên dòng sông lơ đãng…”.

Và trên dòng sông ấy, hoàn toàn không có bóng dáng một nghệ sĩ đương thời nào, ngoài Thảo… Một cô ca sĩ không có fan club, chỉ có ánh mắt của những người yêu mến dõi theo thầm lặng, và cái tên tồn tại sự trân trọng của người làm nghề. “Đôi khi Thảo không còn là mình khi hát. Thảo không còn nghĩ đến chuyện tiền bạc trả thuê nhà, không còn bị chi phối vì đẳng cấp, không còn quan tâm đến sự giàu nghèo, không còn nghĩ đến khẩu hình hát to đến mức nào, dưới ghế khán giả có bao nhiêu Thạch Sanh hay Lý Thông, Tấm hay Cám… Thảo nhìn cả nhà hát trong suốt, đầy nước và im lặng. Đó là lúc Thảo hát hay nhất…”.

Có lẽ Nguyên Thảo đã “thiền” được với cuộc sống này, khi chính showbiz đã đánh gục cô và lại trả cho cô một cõi lặng im. Sự bình thản giờ có lẽ là thứ giá trị nhất của Nguyên Thảo, nó khiến cho bất cứ ai muốn làm nghệ thuật phải ghen tị… Cô sẽ được làm cái mình thích. Sự chờ đợi của khán giả càng làm tăng giá trị sự xuất hiện của cô.

Một cuộc tuyển chọn kỹ lưỡng những giọng ca nhạc nhẹ sẽ xuất hiện trong chương trình hòa nhạc Điều còn mãi diễn ra mỗi mùng 2 tháng Chín hàng năm, nếu để ý sẽ thấy chưa khi nào vắng cái tên Nguyên Thảo. Năm 2011, trên sân khấu Nhà hát Lớn Hà Nội, cô ca sĩ không có tí gốc gác Hà Nội nào đã khiến những khán giả khó tính của thế hệ Hà Nội năm xưa phải rơi nước mắt khi nghe cô hát Hướng về Hà Nội (sáng tác của Hoàng Dương) đầy xúc cảm – cái đang thiếu vắng trầm trọng trong những giọng ca trẻ hiện nay.

Tháng 5/2011, Không gian âm nhạc show thứ hai, Cỏ hồng, mời Thảo cạnh Tuấn Ngọc. Sự sắp xếp này xuất phát từ sự hút khách của divo Tuấn Ngọc. Chỉ Tuấn Ngọc thôi, vé đêm diễn đã bán hết, không cần có thêm một ngôi sao nào khác. Nguyên Thảo chỉ có một áp lực phải hát thật hay.

Và điều bất ngờ không nằm trong dự tính của những người tổ chức Không gian âm nhạc: Kết thúc đêm diễn, gần như 100% ý kiến phản hồi là họ muốn nghe Nguyên Thảo hát nhiều hơn nữa thay vì chỉ có… 8 bài solo và 1 bài song ca.

Và Nguyên Thảo là cái tên đầu tiên được lựa chọn cho một sự thể nghiệm ca sĩ quay vòng ở Không gian âm nhạc số 9… Quyết định ấy bắt đầu từ một nhận định trên báo chí: “Sau đêm diễn Cỏ hồng, cả 600 người hâm mộ Tuấn Ngọc đã bị Nguyên Thảo chinh phục”. Chúng tôi thử làm một show diễn xem 600 khán giả ấy có quay lại với Nguyên Thảo hay không. Một sự liều lĩnh cho cả nhà tổ chức và ca sĩ khi trước thời điểm Không gian âm nhạc số 9, thì chương trình số 7 của Thu Minh và Phạm Anh Khoa chỉ bán hết vé 1 đêm (300 khán giả). Đẩy Thảo lên vị trí ca sĩ trụ cột, hát trên 12 bài hát và đặt cạnh cô ấy một giọng ca xa lạ – Hòa Trần (đang hành nghề bác sĩ tại Canada). Áp lực lần này cho Thảo là lớn hơn rất nhiều. Cô ấy phải tỏa sáng về nghề, phải bán được vé… (nhất là thời điểm Giáng sinh, Hà Nội có tới 4 show ca nhạc toàn sao). Và Tiếng chuông ngân đã tạo nên một kết thúc mỹ mãn cho Không gian âm nhạc trong năm 2011.

Thời điểm ấy, Nguyên Thảo kể rằng: “Thảo luôn cố gắng học hỏi, đôi khi còn ước ngày dài gấp đôi để có thể làm thêm được nhiều việc, cố gắng thêm được nhiều thứ. Thảo tin khi một cánh cửa đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra nên Thảo bắt đầu đi gõ cửa. Thảo đã gõ không biết bao nhiêu cánh cửa nhưng nó vẫn khép chặt, có khi chỉ một cánh hé ra rồi vội vàng đóng lại ngay. Nhưng Thảo vẫn sẽ không ngừng gõ cửa”. Trước đêm ở Không gian âm nhạc, Thảo từ chối nhiều lời mời các show diễn tạp kỹ hậu Cỏ hồng. Thảo muốn im tiếng hẳn màu sắc lãng mạn và hoài cổ trong lúc mọi người vẫn đánh giá cao ở nhạc Trịnh hay Phạm Duy. Thảo muốn Cỏ hồng khép lại một cánh cửa âm nhạc và mở ra một cách cửa khác cho âm nhạc của cô ấy. Hơi tiếc, lúc diễn Tiếng chuông ngân, 2 album làm với nhạc sĩ Võ Thiện Thanh (một album nhạc điện tử, một album chillout) chưa hoàn thành, nên cánh cửa khác ấy vẫn còn phải chờ thêm thời gian để thật sự mở rộng.

Thảo đã từng nghĩ, nếu hai album ấy không hoàn thành được, cô sẽ bỏ nghề và chấm hết không tiếp tục gõ cửa nữa. Nhưng lại có lúc cô bình tâm và nghĩ lại: “Võ Thiện Thanh là một người tài mà Thảo rất quý trọng. Thảo muốn thể hiện sự quý trọng ấy bằng cách tôn trọng cách làm việc của anh ấy”. Dã quỳ, Sương cỏ… ra đời… Thảo hát trong trẻo về đời mình, về cuộc sống xung quanh ngọt ngào… Thế giới của Võ Thiện Thanh và Thảo hiện ra long lanh, bình thản như chẳng có sự đời nào chi phối họ.

Thảo kể cô đã từng xếp hàng dưới tuyết để được wow, waw với live show của Lady Gaga, trong một đêm mùa Đông lạnh nhất 20 năm trở lại đây ở London. “Năng lượng chứng minh cho sự hiện hữu của Lady Gaga tràn ngập và lan tỏa đến từng khán giả. Ai cũng hừng hực, cuốn hút, không ngại ngùng, không thắc mắc”. Và Thảo nghĩ đến giấc mơ “tinyshow” cho mình. “Thảo nhận ra, dù show diễn lớn hay nhỏ thì đấy cũng vẫn là kinh nghiệm, trải nghiệm cần thiết cho mình và linh hồn mình. Nó là nơi nguồn năng lượng yêu nghề được lan tỏa. Những tham vọng được tỏa sáng” .

 

 

 

Standard
Điện ảnh

Non, Je Ne Regrette Rien (No, I regret nothing)

Hôm nay khi xem lại phim La Vie en Rose (2007) , mình nghe lại bài hát Non, Je Ne Regrette Rien. Đây là một bản nhạc Pháp được viết bởi Charles Dumont và Michel Vaucaire vào năm 1956. Bài hát này được Edith Piaf thu âm năm 1959, và đứng đầu bảng xếp hạng đĩa đơn Pháp (Friend Singles) cũng như bảng xếp hạng Airplay Reviews suốt bảy tuần liền.

Sau đây là phần lời của bài hát:

Non, rien de rien, non, je ne regrette rien
No, nothing at all. No, I regret nothing

Ni le bien qu’on m’a fait,
Not the good things they did to me. 
ni le mal
Nor the bad
Tout ça m’est bien égal
may as well be the same to me!
Non, rien de rien, non, je ne regrette rien

No, nothing at all. No, I regret nothing.
C’est payé, balayé, oublié,
It’s bought and paid for, wiped away, forgotten,
je me fous du passé
I don’t give a damn about the past!
*

Avec mes souvenirs j’ai allumé le feu
With my memories, I’ve lit up the fire

Mes chagrins, mes plaisirs
Of my troubles, my pleasures,

Je n’ai plus besoin d’eux
I don’t need them any more!
Balayé les amours
Wiped away the romances
Avec leurs trémolos
And all their instabilities
Balayé pour toujours
Swept away for eternity
Je reparts a zéro
I restart at zero
*

Non, rien de rien, non, je ne regrette rien
No, nothing at all. No, I regret nothing

Ni le bien qu’on m’a fait,
Not the good things they did to me. 
ni le mal
Nor the bad
Tout ça m’est bien égal
may as well be the same to me!

Non, rien de rien, non, je ne regrette rien
No, nothing at all. No, I regret nothing

Car ma vie, car mes joies
Because my life, because my joys
Aujourd’hui ça commence avec toi

Today, I begin with you

Quả là một bài hát hay đúng không bạn?
Nếu mỗi niềm vui, nỗi buồn chúng ta trải qua đều có thể vật chất hóa thành những hạt châu, đến cuối cuộc đời, hẳn mỗi người đều có một xâu chuỗi thật ý nghĩa với riêng mình. Nhưng chúng lại không phải vật chất, và chúng ta không hoàn toàn kiểm soát được chúng.
Khoảnh khắc có thể mang đến cảm giác vĩnh cửu, nhưng cuộc đời khi nhìn lại lại rất ngắn gọn. Bởi không phải trải nghiệm nào cũng được lưu lại trong trí nhớ. Đến cả những ký ức tưởng chừng to lớn nhất cũng chỉ như những hạt bụi trước cơn gió thời gian.
Có thể một ngày nào đó tôi sẽ mất đi toàn bộ ký ức.
Mong rằng vẫn còn có ai đó giúp đỡ tôi tạo ra những ký ức mới.
Standard
Nietzsche

Minh triết hân hoan – Quyển 1

1

Những kẻ rao giảng về mục đích của tồn tại

Dù cho tôi có nghĩ về con người một cách nhân từ hay một cách độc ác, tôi luôn thấy tất cả bọn họ đều bận lòng vì một nhiệm vụ duy nhất: làm điều tốt nhất để duy trì nòi giống giống. Nhiệm vụ này không xuất phát từ tình yêu thương đồng loại, mà nó chỉ đơn giản là một thứ bản năng thâm căn cố đế, một đặc tính cốt lõi của giống loài. Bằng cái nhìn thiển cận của chính mình, chúng ta dễ dàng phân loại những đồng loại quanh mình thành những kẻ hữu ích hoặc nguy hại, tốt hoặc xấu; nhưng khi xem xét một cách toàn diện hơn, kỹ lưỡng hơn về tất cả mọi người xung quanh, chúng ta bắt đầu hoài nghi sự phân loại này và từ bỏ nó. Bởi ngay cả kẻ nguy hại nhất cũng có thể là một kẻ hữu ích cho sự tồn tại của giống loài, bởi thông qua những tác động của mình, hắn ta tự nuôi dưỡng trong mình cũng như trong những người khác những bản năng mà mà nếu không có chúng giống loài sẽ trở nên nhu nhược và thoái hóa. Lòng căm ghét, cảm giác khoái trá trước bất hạnh của kẻ khác, cái tham ái của việc cưỡng đoạt hay thống trị, và bất cứ những tính cách nào khác bị cho là xấu xa đều góp phần mưu lợi cho sự duy trì nòi giống. Mặc dù những cách mưu lợi này hiển nhiên không màn đến cái giá đắt phải trả, sự lãng phí và nhìn chung thì chúng khá là ngu xuẩn, nhưng chúng vẫn chứng minh rằng chúng phục vụ cho sự tồn vong của giống loài.

Bạn tôi ơi, tôi đã không còn biết liệu bạn có thể sống theo một cách tự hoại chính nòi giống của mình không; nói cách khác, sống một cách “vô lý” và “tồi tệ”. Những thứ có thể hãm hại giống loài của chúng ta chừng như đã bị diệt vong từ ngàn năm về trước và ngày nay hầu như chẳng còn tồn tại. Hãy cứ theo đuổi những khát khao tốt đẹp nhất hay xấu xa nhất của chính mình, và trên hết hãy tự hủy hoại chính mình! Vì dù có chọn con đường nào thì bạn vẫn sẽ là một người ủng hộ, một ân nhân của giống loài – và cũng vì thế sẽ đón nhận vào mình cả những ca tụng, ngợi khen lẫn những gièm pha, phỉ báng. Nhưng sẽ không một ai có thể coi khinh bạn bởi bạn là một cá nhân đã tự thức nhận được những giới hạn của sự thật, được cái tình trạng khốn khổ vô bờ như chim như chó của mình. Từ trước đến nay chưa có bất cứ ai đủ thức nhận về sự thật để được cười thống khoái vào chính mình trước cái tình trạng nghiệt ngã ấy – kể cả những kẻ tài hoa nhất cũng chưa từng. Ngay cả tiếng vười cũng hàm chứa một tương lai. Ý tôi là, khi cái tuyên bố “giống loài là tất cả, cá nhân chẳng là gì” trở thành một phần của nhân loại, và sự giải phóng sau cùng lẫn sự thiếu tinh thần trách nhiệm này đều đạt được bởi mọi thế hệ con người, có thể tiếng cười khi ấy sẽ trở thành một liên minh với sự hiểu biết, có thể chỉ còn lại ở thế giới này “minh triết hân hoan”.

Nhưng lúc này, mọi thứ vẫn rất khác. Lúc này, vở hài kịch của tồn tại vẫn chưa trở thành nhận thức. Lúc này, chúng ta vẫn sống trong kỷ nguyên của bi kịch, kỷ nguyên của đạo đức và tôn giáo. Có nghĩa lý gì cái diện mạo khả biến và luôn mới mẻ của những kẻ khai sinh ra tôn giáo và đạo đức, của những kẻ khơi mào các cuộc chiến chống lại những định ước về đạo đức, của những kẻ rao giảng về sự ăn năn và những cuộc chiến tranh tôn giáo chứ? Có nghĩa lý gì những kẻ anh hùng trong cái vở đại bi kịch này? Luôn có những kẻ anh hùng, những nhân vật chính diện, và những thứ khác phục vụ cho sân khấu của những kẻ anh hùng này, thậm chí những thứ ấy đều nhìn thấy được và rất gần với chúng ta.

Hiển nhiên là những diễn viên bi kịch này cũng thúc đẩy sự thịnh vượng của giống loài, ngay cả khi họ tin rằng họ đang thực thi một sứ mệnh thần thánh nào đó và tưởng chính mình là sứ giả của thần linh. Bọn họ cũng duy trì sự sống của giống loài bằng những rao giảng về niềm tin vào sự đời. Bọn họ hô hào: “Cuộc đời là đáng sống và có ý nghĩa. Ý nghĩa tồn tại trong chính cuộc đời, đằng sau cuộc đời, bên dưới cuộc đời; do đó hãy cẩn trọng!”

Qua thời gian, bản năng duy trì nòi giống, thứ bình đẳng cả ở người cao quý lẫn kẻ bình dân, sản sinh ra những thứ luận lý và niềm say mê. Sau đó, nó, với mệnh lệnh quyền năng và đoàn tùy tùng hoành tráng của luận lý, làm chúng ta quên mất rằng về sâu bên trong nó chỉ là một thứ bản năng, động lực phi lý tính.  Cuộc sống này đáng sống BỞI VÌ…! Con người sẽ làm lợi cho chính mình và cho người khác BỞI VÌ…! Sẽ còn biết bao nhiêu thứ lý do được sản sinh ra tiếp tục sau chữ BỞI VÌ ở tương lai. Nhằm khiến cho những điều diễn ra trở nên cần thiết, tất yếu và có vẻ như có một mục đích nào đó, nhằm khiến loài người tiếp tục sinh sôi nảy nở như đang tuân thủ một mệnh lệnh tối cao nào đó, những giảng tòa về mục đích của tồn tại không ngừng ra đời và tạo lập những cơ chế, hình thức mới mẻ để đội lột cho cái bản chất cố hữu tầm thường của tồn tại. Thực tế, những kẻ rao giảng này muốn ngăn chúng ta làm một việc là cười nhạo chính sự tồn tại, cười nhạo chính mình – hay chính họ. Những sáng tạo và định ước của những kẻ rao giảng này có thể hoàn toàn ngu xuẩn và nồng nhiệt thái quá; họ có thể hiểu sai trầm trọng các cách vận hành của tự nhiên và phủ định các quy định của nó – và tất cả hệ thống đạo đức trước giờ đều thật ngớ ngẩn và phi tự nhiên mà loài người phải dựng lên để mang lại quyền lực cho giống loài của mình – và bất cứ khi nào kẻ anh hùng xuất hiện trên sân khấu đại bi kịch này, một thứ luận lý mới mẻ lại ra đời, một phản đề nữa của tiếng cười minh triết được khai sinh. Và tất cả chúng ta lại một lần nữa cảm thấy mọi thứ cũng đủ thú vị để tiếp diễn thêm một lúc nữa.

Có một điều chắc chắn là về lâu dài chính những kẻ rao giảng về mục đích tồn tại này cũng bị đánh bại bởi tiếng cười minh triết, luận lý và tự nhiên; cái bi kịch ngắn hạn rồi cũng sẽ khép màn, để cái sân khấu cuộc đời này rơi vào màn hài kịch vĩnh cửu của tồn tại; và “những tràng cười bất tận” – dẫn từ Aeschylus – cuối cùng cũng sẽ khuất phục cả tay diễn viên bi đại tài nhất. Và chính vì thế, nhu cầu về mục đích cuộc sống không ngừng tạo ra một diện mạo mới mẻ của những giảng tòa về nó, những giảng tòa nói rằng “cuộc sống này có một mục đích và ý nghĩa cụ thể”.

Dần dà, con người trở nên một giống loài đầy ảo tưởng nhất phải không ngừng lấp đầy cuộc đời mình bằng một lý do nào đó của tồn tại. Loài người không thể thịnh vượng nếu không có một chu trình thiết lập niềm tin vào cuộc sống. Và cứ thế sự cấm đoán tiếng cười minh triết không ngừng tiếp diễn. Và cứ thế luôn tồn tại một phi lý tối hậu trong những phương tiện và sự cần thiết của việc duy trì nòi giống.

Và cuối cùng thì, rồi cái quy luật mới mẻ của sự suy tàn này cũng sẽ đến với chúng ta thôi, hỡi người anh em đồng loại!

2

Lương tri

Có một trải nghiệm sống thường trực mà tôi luôn cố không muốn tin, nhưng nó rõ ràng như sờ chạm vào được: “đám đông” thiếu vắng lương tri. Tôi cảm thấy những người mưu cầu lương tri sẽ trở nên cô độc ngay cả khi anh ta sống trong những thành phố đông dân chật chội nhất. Người ta nhìn anh ta với ánh mắt kì lạ và tự động vận hành các thước đo của chính họ, phân loại nó là tốt và xấu. Chẳng ai mảy may xấu hổ khi anh ta nói với họ rằng cách đánh giá của họ là xem nhẹ vấn đề; cũng không ai cảm thấy bị xúc phạm; họ chỉ đơn giản là cười nhạo những hoài nghi của anh. “Đám đông” không hề cảm thấy chính mình đáng khinh bỉ khi chỉ đơn thuần tin vào một điều gì đó và sống với niềm tin ấy mà không hề tự cân nhắc đến hậu quả hay lợi hại – và sau đó cũng không mảy may tự vấn cách sống lẫn niềm tin của mình. Ngay cả người khả kính và quý phái nhất vẫn thuộc vào “đám đông”. Với riêng tôi, một người chỉ đắc thụ lòng từ tâm, sự cao khiết và tài năng thực sự khi anh ta biết vượt qua những xúc cảm nhu nhược trong đức tin và trong phán xét của chính mình, khi anh ta không ngừng tự vấn những tham ái và muộn phiền sâu kín nhất.

Với những nguyên do cụ thể, tôi không ưa một số kẻ gián tiếp thậm xưng là minh chứng hoặc là người cổ xúy cho một niềm tin đạo đức tuyệt đối nào đó. (Và họ cũng tương tự cảm nhận như thế về tôi). Nhưng nếu đứng giữa những trạng thái lưỡng nan của tinh thần, những bất định mênh mông và cả những phi lý to lớn của tồn tại mà không hề nghi vấn, không hề rung động với những khao khát và hân hoan của nghi vấn, thậm chí không có lấy một sự khó chịu với những kẻ đưa ra nghi vấn, hay thấy được sự trào phúng trong nghi vấn của anh ta – đó chẳng phải là một điều đáng khinh miệt hay sao?

3

Tầm thường và cao quý

(Updating…)

Standard
Văn

[Hồi quy] Thịt sống – Phần 1

 

 

Gần khuôn viên trường Đại học Saint-Exupéry có một đồng cỏ và cắt ngang nó là một con đường. Tuy con đường ấy đủ rộng cho hai làn xe hơi và cũng khá thông thoáng, chẳng hiểu sao nơi đây thường xảy ra tai nạn giao thông chết người. Kì lạ là, những vụ tai nạn này đều là do các tài xế đâm vào gốc cây hai bên đường. Một số người cho là do tài xế ngủ quên hoặc do con đường này khá tối khi về chiều do cây ven đường quá to che hết ánh sáng, lại không có đèn đường. Các giả thuyết ấy chừng như chưa bao giờ đủ thuyết phục.

Lúc này cũng đang là chạng vạng. Từ xa cũng có thể trông thấy hàng cây hai bên đường in lên nền trời xám những vệt đen nhiều hình thù kì dị. Đứng gió. Không gian tĩnh lặng. Và từ xa xăm vọng lại, to dần lên tiếng động cơ xe ô tô. Chiếc xe lao đi khá nhanh. Có lẽ người ta cũng muốn đi cho nhanh qua cái đoạn đường vắng đầy tai tiếng này. Âm thanh động cơ thật êm mượt.

Nhưng thình lình, từ đâu đó trong bụi cây ven đường đâm bổ ra bóng đen. Ngay lập tức, cái âm thanh êm mượt ấy bị thay bằng một tiếng “kééééét” chói tai, rồi sau đó là tiếng “Rầầầầầm” nhức óc. Chiếc xe bị bóng đen kia làm cho kinh ngạc, phải lái chệch đi để tránh, và cố ghì thắng lại. Nhưng lực quán tính quá lớn đã khiến nó đâm thẳng vào một gốc cây to. Không một ai bước ra khỏi xe. Không gian lúc này chìm vào một sự im lặng chết chóc. Và từ giữa đường, bóng đen ấy bước chậm rãi về phía chiếc xe bị tai nạn, và rướn cái đầu của nó vào trong ô cửa kính xe như đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Trời lúc này đã tắt hẳn ánh sáng, và cái khung cảnh khốc liệt quái dị vừa rồi cũng chìm vào màn đêm.

***

“Vui lòng cho tôi một khoai tây nghiền!”

Cô gái nhỏ rụt rè nói với người phụ nữ ở quầy thức ăn của một nhà hàng nhỏ ven đường. Người phụ nữ lạnh lùng múc một thìa lớn khoai và thả vào cái đĩa trên tay cô gái một cách mạnh bạo.

“Không thịt thà gì à?”, bà ta hỏi không kèm theo một chút biểu cảm nào.

“À không không. Cảm ơn!”.

Cô gái mang đĩa đồ ăn của mình ra một cái bàn nơi có một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên đang dùng bữa. Chừng như họ là một gia đình. Sau khi đưa vào mồm vài muỗng khoai, cô gái cảm thấy bất thường trong miệng.

“Justine, con sao vậy? Nhổ nó ra đi”. Người phụ nữ trung niên hối thúc.

Cô gái, tên Justine, nhổ ngụm khoai tây nghiền trong miệng ra đĩa ăn của mình. Lẩn trong mớ bầy nhầy thức ăn lẫn nước bọt ấy là một viên xúc xích.

“Mẹ kiếp! Con cắn rồi à?”.

“Chưa.”

“Con chắc chứ?”

“Thật mà, mẹ nhìn xem!”

“Đám này điên hết rồi!”

Bà mẹ bực tức giằng đĩa ăn của con gái mình toan đi vào quầy thức ăn khiếu nại.

“Mẹ không cần đâu, bỏ qua đi!”

“Con đùa à, lỡ con bị dị ứng thì sao?”. Bà mẹ vẫn kiên quyết làm lớn chuyện này.

Ông bố đẩy đĩa thức ăn của mình về phía con gái, nhẹ nhàng hỏi:

“Con muốn ăn của bố không?”

“Không ạ!”

Từ chỗ hai cha con, vẫn nghe được tiếng cằn nhằn của người mẹ ở quầy thức ăn: “… phần của con gái tôi có thịt. Thật không chấp nhận được, tôi đã bảo là đừng cho thịt vào mà. Chúng tôi là người ăn chay…”

Cả hai bố con chỉ biết ngồi nhìn nhau. Thật không phải là một khởi đầu dễ chịu cho một chuyến đi dài. Hôm nay là ngày đầu tiên cô gái nhỏ đến trường đại học.

Ở băng ghế sau xe ô tô, Justine nhìn mãi ra ô cửa kính. Sự hồi hộp căng thẳng hiện rõ trong cử chỉ tay. Con chó Béc-giê ngồi ở bên cạnh thình lình liếm má cô, cô bực bội đẩy nó ra.

“Nhìn xem, thật tồi tàn, anh thấy vậy không? – người mẹ ngồi ở ghế trước, quay sang bảo người bố đang lái xe khi chiếc xe của họ vừa đi ngang qua một tòa nhà lớn trông khá cũ kỹ.

Cô gái nhảy qua phía ô cửa kính bên trái để nhìn rõ tòa nhà hơn.

“Đó đấy ạ?” – Cô hỏi, muốn xác nhận liệu đó có phải là tòa nhà của khoa Thú Y Saint-Exupéry, nơi cả cha lẫn mẹ cô từng học, và nay là cô và chị gái cô, Alex, sẽ học hay không.

“Không, đó là khoa Y. Bên trái là bệnh viện. Cạnh bệnh viện là nhà xác và cửa hàng tạp hóa.”, Mẹ cô giải đáp.

“Ôi chắc con sẽ lạc mất thôi.”, Justine than vãn.

Khi đến khoảng sân rộng trong khuôn viên trường đại học, họ đỗ xe lại. Ông bố đốt một điếu thuốc hút. Còn Justine đứng tựa vào hông xe ô tô nói chuyện với mẹ mình.

“Đã có điện thoại chưa?”.

“Rồi ạ!”

“Gọi cho chị con đi, con bé chắc sẽ trả lời thôi.”

Cô bé bấm máy gọi nhưng không ai bắt máy.

Người bố ném điếu thuốc xuống bàn chân, dụi tắt nó bằng gót giầy và quay về phía hai mẹ con.

“Anh đi đây. Alex chẳng tới đâu.”, ông nói trong khi mở cửa xe bước vào.

“Anh điên à? Chúng ta đâu thể để Juju đứng đây một mình? Con bé bảo sẽ đón em nó.”

“Đợi chút đi mẹ. Chị ấy sẽ tới thôi.”, Justine muốn tỏ cho mẹ thấy rằng cô đã lớn rồi và không muốn mẹ làm quá lên mọi thứ.

“Con là cô gái thông minh và mạnh mẽ.” Người bố ra hiệu cho cô tiến sát đến mặt kính để trao nụ hôn tạm biệt. “Cứ tự lập. Hãy thể hiện cho mọi người thấy nhé!”

“Mẹ yêu con, con gái!” Người mẹ cũng đến ôm hôn cô. “Nhớ gọi cho mẹ nhé!”

“Vâng. Con cũng yêu mẹ, mẹ yêu.”, cô đáp lại. Giọng nói hơi méo đi vì cái ôm siết của bà mẹ.

Rồi cha mẹ Justine lên xe đi khuất. Cô đợi thêm một chút nữa rồi quyết định lê va-li về ký túc xá.

***

Giữa đêm. Những âm thanh náo loạn ngoài hành lang ký túc khiến cô tỉnh giấc. Tiếng nhạc, tiếng người la hét, cười đùa, tiếng đập phá… chúng từ tầng dưới rồi dần dần lan sang tầng của cô, lớn dần lên. Thình lình, cửa phòng ngủ bật tung, một người đàn ông xông vào.

“Bọn nó làm cái quái gì giờ này thế!”, gã ta vừa nói ngay không cần chào hỏi. Trên tay, gã cầm một cây gậy trượt tuyết.

“Anh là ai?”, Justine kinh ngạc vì sự xuất hiện của một gã đàn ông lạ mặt trong phòng ngủ của mình.

“Bạn cùng phòng với cô. Tôi đến hơi muộn quá. Dậy đi!”

“Anh không phải con gái?”

“Dĩ nhiên rồi!”

“Tôi yêu cầu con gái cơ mà?”

“Và họ gửi tới một chàng đồng tính. Ai cũng bị vậy thôi.”

“Này cầm lấy”, anh ta đưa cây gậy trượt tuyết cho Justine và bảo cô theo anh ra ngoài phòng khách.

“Chuyện gì đang diễn ra vậy hả?”

Gã trai ấy chưa kịp trả lời thì cửa phòng của họ bị phá tung bởi một đám đông mang mặt nạ và áo khoác trùm kín đầu. Bọn họ xông vào và xới tung phòng khách, ném các đồ đạc qua cửa sổ xuống dưới đất. Gã chung phòng với cô ra sức cản lại nhưng không được. Một người trong bọn ma cô ấy đẩy cô ra ngoài hành lang, và cô thấy mình đứng chung với một đống những đứa sinh viên khác cũng mang đồ ngủ và ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra.

“Ê thằng kia, mày đi đâu đấy?” Một gã trong băng đảng áo trùm đầu ấy chỉ tay về phía một tên thanh niên đang muốn tách ra khỏi đám đông ngơ ngác.

“Đi về giường.”

“Giường sao? Ở đâu? Giường của mày đã bị ném xuống dưới tầng trệt rồi nhóc. Xem này chúng bây, thằng này muốn bỏ đi. Này, mày vào đại học này để làm hài lòng bố mẹ mày thôi phải không?” Gã trùm đầu sấn sổ vào mặt tên thanh niên đó.

“Tôi… tôi tưởng chuyện này xong rồi?”, tên thanh niên rụt rè đáp.

“Xong à, chưa đâu. Mày sẽ biết khi nào xong thôi nhóc! Đứng vào vạch. Vào vạch đi.” Gã trùm đầu đẩy tên thanh niên vào hàng rồi quay sang nói với cả đám sinh viên đang đứng nép vào tường như những con cừu trước giờ bị làm thịt. “Và giờ chúng ta hướng tới đâu đây, bọn bây có biết không? Tới đâu đây? Tới TỰ DOOOOO!”. Sau khi gã ngân dài chữ cuối, cả băng đảng trùm đầu hú hét theo để trợ thêm thanh thế.

Gã bạn chung phòng của Justine cuối cùng cũng bị bọn trùm đầu đẩy vào hàng, miệng vẫn đang văng tục.

“Nhanh lên nào, các tân binh.” – Bọn trùm đầu đồng thanh.

“Nhanh nào, lê cái mông đi. Sếp lớn đang đợi đấy!”

“Đi nào, nhanh lên!”

Bọn chúng không ngừng thúc ép. Và toàn thể lũ sinh viên đang ngơ ngác ấy bị đẩy xuống tầng dưới bằng thang bộ, rồi bị chia ra hai ngả để vào hai thang máy. Justine cùng gã bạn chung phòng cùng vào một thang máy. Thang máy đi xuống dưới tầng hầm. Lúc cửa thang máy mở ra, cả bọn bị bắt phải bò sát dưới đất bằng trong một tầng hầm tối om.

“Này, chỉ là một trò chơi thôi. Cô nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?” Gã bạn chung phòng quay sang trấn an. “Tôi là Adrien.”

“Tôi là Justine.”, cô bắt đầu có thiện cảm với anh chàng này.

Thình lình, một cánh cửa mở ra, ánh sáng cùng tiếng nhạc xập xình lan vào tầng hầm tối om ấy. Một vài gã trùm đầu ra hiệu tất cả sinh viên đứng dậy và bước vào vùng ngập tràn ánh sáng cùng âm thanh đó. “Chào mừng đến với tự do!”

Và đó thật sự là một căn phòng của tự do, hay chí ít là nơi mà các ranh giới trước đây của một đứa bình thường mới vào đại học bị phá vỡ. Rất đông sinh viên tụ tập trong căn phòng đó, đông tới mức rất khó để di chuyển mà không cọ xát da thịt với một ai đó. Nhiều người trong số họ – cả con trai lẫn con gái – để ngực trần mà không hề ngại ngùng hay xấu hổ. Justine cảm thấy mình bước vào một thế giới đầy thác loạn với tiếng nhạc, mùi rượu, mùi thuốc lá và ánh sáng mờ ảo như vũ trường. Bọn họ ôm hôn nhau, con trai với con gái, con gái với con gái, con trai với con trai… Mọi đường biên phái tính đều nhòa đi trong cái ánh sáng mờ ảo của căn phòng đó. Và muôn kiểu hành động kích dục đều đang diễn ra trước mắt: nút lưỡi, sờ soạng… Justine thấy Adrien bắt đầu hôn một gã trai nào đó. Một luồng hơi nước từ một cái máy phun sương nào đó xả ra không gian kín, khiến tất cả đều trở nên ẩm ướt. Quần áo dính vào da thịt, và da thịt thì trở nên trơn trượt. Cô thấy vài đứa con gái đã tuột hẳn quần mình ra để lộ cặp mông tròn.

Bị xô đẩy, Justine thấy chị mình đang đứng lắc hông với một loạt những người khác ở một cái sân khấu thấp, dưới vùng ánh sáng trắng.

“Alex” – cô gọi to, nhưng vô hiệu nên tới gần hơn – “Alex”, cô đập chân chị mình.

Alex thấy em gái, nhảy xuống khỏi sân khấu và ôm choàng Justine.

“Chị phê quá”, mùi rượu phả ra trong hơi thở của Alex.

“Chị đã ở đâu vậy? Bố mẹ sẽ giết chị.”

“Thật tuyệt khi em ở đây. Em sẽ yêu nơi này. Năm đầu luôn tuyệt nhất. Chúng ta sẽ gặp từng người mới. Cứ tự nhiên như ở nhà. Hình như dây quần chị bị tuột rồi à?”

“Không phải đâu”, Justine trả lời sau khi đã cuối xuống kiểm tra.

“Mẹ thương em nhiều hơn. Không có chị đếch sao đâu.”, Alex nắm vai Justine tách ra khỏi trạng thái ôm siết.

“Ý chị là sao?”

Alex ợ to và cảm giác như đang bị trào ngược dạ dày.

“Ôi đệch mợ. Chị cần chút không khí trong lành.”

“Quicky!” Alex quay sang gọi một con chó béc-giê.

“Ôi, lâu rồi không gặp mày.” Justine vui mừng đến vuốt ve nó. Nó là em trai của con chó trên xe, hiện đang ở nhà với cha mẹ Justine.

Justine theo Alex và con Quicky ra khỏi căn phòng. Lúc rời khỏi đó, Justine để ý ở phía sân khấu, có một con cừu nhỏ bị treo cổ lên bằng một sợi dây điện. Dường như đó là một phần của một nghi thức nào đó. Máu rỉ ra từ cổ nó, và chân trước của nó còn co giật nhẹ.

Justine theo Alex đến một căn phòng khác. Nơi đây tối om, không có một chút ánh sáng nào.

“Đèn đâu rồi?”, Justine mò mẫm tìm kiếm điện thoại để dùng ánh sáng màn hình điện thoại rọi đường.

“Đừng, ở đây không được bật.”

“Chúng ta đang ở đâu?” Justine hỏi, nhưng không nghe đáp trả, chỉ nghe tiếng bước chân Alex đi ra xa khỏi mình. “Alex”. Đáp lại chỉ là những âm thanh của kim loại thủy tinh chạm vào nhau. “Alex, chúng ta đang ở đâu vậy?”

“Đệch, đụng vào mắt em rồi.” Justine đụng chúng một vật thể gì đó như một cái bình chứa bằng thủy tinh.

Đột ngột ánh đèn pin sáng lên, Justine la lên kinh hãi vì trước mắt cô là một cái bình chứa hai con chó Chihuahua song sinh dính liền nhau. Alex cười khoái trí. Chính cô cố tình để đèn tắt và bật đèn pin vài giây để hù dọa Justine. Chỉ vài giây đó cũng đủ để Justine biết căn phòng mà hai chị em đang ở là nơi chứa các tiêu bản cơ thể biến dị của những con vật. Ánh đèn tiếp tục chớp tắt, và Justine thi thoảng thấy mình đang đứng cạnh tiêu bản của một con lợn hai đầu hoặc một con cừu nhiều chân.

“Alex thôi đi.” Justine cằn nhằn, bắt đầu khó chịu nhiều hơn là sợ hãi.

“Đến đây.” Alex chừng như đã chán trò hù dọa, kéo Justine đến một bờ tường. Ánh đèn pin rọi vào những bức ảnh đen trắng treo trên tường. Đó là những bức ảnh chụp tập thể học sinh của các niên khóa trước đây ở khoa Thú Y Đại học Saint-Exupéry.

“Sao có vài người trong ảnh bị cắt đầu ra thế này?”, Justine hỏi.

“Đám phản bội ấy mà. Bọn nó từ chối lễ kết nạp.”, Alex đáp hờ hững.

“Còn đây nữa, đến đây nhìn xem. Nhận ra ai đó không?”, Alex gọi Justine lại chỗ có một bức ảnh. Justine chạy đến nhìn.

“Không đời nào. Họ không làm trò đó đâu.” Justine thấy bố mẹ mình, cô không thể tưởng tượng được bố mẹ mình ngày trước cũng làm đủ trò như mình hôm nay.

“Đó là truyền thống, em cũng sẽ phải vậy thôi.”

“Thích chứ?”

“Không đến nỗi tệ. Đừng có nhút nhát quá, dẫu làm vậy thì mẹ sẽ vui hơn.” Cả hai bật cười.

“Chị lạnh à?” – Justine để ý thấy hơi thở Alex có khói và tay của Alex run lên.

“Ừ, chị quay lại quầy một chút. Trông chừng Quicky nhé.”

“Em buồn ngủ quá. Em muốn đi ngủ.”

“Không đời nào.”

“Tại sao?”

“Tân binh không được đi ngủ trước bọn chị.”

Justine nghĩ mình chỉ cần bốn năm đại học sẽ trôi nhanh thôi, nhưng dường như nó sẽ khá là mệt mỏi.

“Nhanh lên nhé!”

Chỉ vài giây sau khi Alex rời khỏi phòng, Justine đã thầm hối hận vì không bảo chị gái đưa mình cái đèn pin. Cô đành ngồi xuống ôm Quicky, tuy vậy, không khỏi có một cảm giác thường trực là có ai đó ngoài mình ở trong căn phòng này. Cô cũng bắt đầu thấy lạnh hơn.

Standard